Chúa Nhật IV Phục Sinh
DẪN CHIÊN VÀO ĐỒNG CỎ XANH TƯƠI
Fr.Jude Siciliano,op

Thưa qúi vị.

Có lẽ bài đọc tin mừng hôm nay vẽ lên chân dung tiên khởi của Chúa Giêsu, chân dung Người Mục Tử Nhân Lành. Hội Thánh đã dùng chân dung này ngay trước cả tượng chịu nạn. Lý do, các tín hữu lúc ấy còn cảm thấy quá xấu hổ và cay đắng về cách thức Chúa bị giết. Hình ảnh Chúa Giêsu vác chiên trên vai coi nhẹ nhàng và đẹp đẽ hơn, cho nên có lẽ là hình ảnh cổ nhất nếu không phải là trước nhất Hội Thánh đã dùng làm biểu tượng việc thờ kính của mình. Nó nói lên vai trò mục tử của Chúa Giêsu và thích hợp đến độ gần như lãnh mạn. Nhưng nội dung bài đọc không phải hoàn toàn hiền lành như thế. Còn có những con chó sói dữ tợn lảng vảng đâu đây để cắn xé và làm tan tác đàn chiên. Cần phải luôn luôn cảnh giác, chứ không chỉ hoàn toàn bình an, phó mặc cho hoàn cảnh. Sự sống sự chết vẫn là lời cảnh báo của phần đầu bài đọc .

Điểm đáng lưu ý thứ hai là chủ chăn nói với toàn thể đàn chiên. Ngài luôn dẫn dắt và dạy dỗ đàn chiên đang lắng nghe Ngài. Ngài khuyên nhủ chúng ta tuân theo điều mà sau này công đồng Vatican II phát biểu : “Giáo hội là dân Thiên Chúa và tất cả những ai đón nhận phép thánh tẩy đều tham dự vào chức tư tế chung của các tín hữu. Mọi người đều có vai trò trong Hội Thánh, mọi người đều được nâng đỡ và dẫn dắt bởi tiếng nói của chủ chiên. Mặc dầu không thể trở ngược thời gian, trở lại thời kỳ đầu của Giáo Hội, nhưng chúng ta luôn được nhắc nhớ là chính Ngài đã tuyên bố : Ngài là chủ của đàn chiên và đàn chiên đã nghe tiếng Ngài. Ngày nay, chúng ta đã phần nào làm phai nhạt ý nghĩa mình thuộc về đàn chiên Chúa. Bao nhiêu thế kỷ đã qua đi nên chúng ta xao lãng tiếng gọi của Chúa rằng chúng ta thuộc về toàn thể cộng đồng, về toàn thể đàn chiên. Thay vào đó chúng ta dồn mọi trách nhiệm nghe Lời Chúa, dạy dỗ Lời Chúa cho hàng giáo phẩm, giáo sĩ. Điều đó thật không hợp lý. Toàn thể Giáo Hội phải lắng nghe Lời Chúa, loan truyền Lời chúa, không trừ một ai, bởi lẽ rao giảng Lời Chúa là tiếng lòng của những người đã lãnh nhận Chúa Thánh Thần. Cho nên chúng ta không thể từ chối đón nhận và chia sẻ Lời Thiên Chúa.

Vấn đề khó khăn của ngày hôm nay là ngoài Hội Thánh Roma, còn hơn 3500 giáo phái khác rải rác khắp hoàn cầu, cũng thuyết giảng Lời Chúa, cũng lấy tin mừng làm tiêu chuẩn đời sống đức tin và luân lý. Vậy thì chúng ta biết nghe ai ? đâu là lời rao giảng chân thật, đâu là lời bẻ cong ? Trả lời câu hỏi này thật ra không khó. Tiêu chuẩn của chúng ta là Chúa Thánh Thần. “Khi nào Ngài đến, Ngài sẽ đưa chúng con vào sự thật toàn vẹn” (Ga.16,13). Vậy thì ở đâu có CTT hiện diện, ở đấy có sự thật. CTT không bao giờ bẻ cong Lời Chúa Giêsu. Ngài sẽ chỉ bảo mọi linh hồn đường vào chân lý. CTT hằng ở với Giáo hội, hằng hướng dẫn Giáo hội, cho nên Giáo hội không thể nào lìa xa chân lý, có chăng thì từng lúc, từng nơi có những cá nhân bẻ cong Lời Chúa cho hợp với dục vọng, hoặc não trạng của mình.

Lời Chúa luôn luôn dẫn dắt linh hồn đi vào con đường hẹp, đường hy sinh bác ái, đường hợp nhất thánh thiện. Chúng ta không được phép đặt rào cản cho Lời Chúa. Thực ra Lời Chúa không bao giờ chấp nhận rào cản, xiềng xích, các qui tắc chủ quan, các thiên kiến bệnh hoạn đều làm hại Lời Chúa, đem các linh hồn xa sự thật.

Như vậy chúng ta phải tin rằng đàn chiên Chúa luôn luôn được tiếng chủ chăn hướng dẫn, khích lệ để làm tất cả những gì cổ võ bác ái và hiệp nhất với mọi người, mọi giáo phái. Những con chiên đích thực không phải là những con chiên khờ dại, nhát đảm, thụ động và câm nín. Chúng được nuôi dưỡng bảo vệ và khởi động bằng ơn cứu chuộc của chủ chiên. Cho nên tuyệt đối không được khinh thường, trái lại phải tôn trọng đàn chiên Chúa, dẫn họ vào đồng cỏ xanh tươi. Đừng nhiều lời ít ý hoặc ngụy biện dồn họ vào chân tường mà phải khơi dậy lòng tin tưởng, hy vọng vào Lời Chúa.

Điểm lưu ý thứ ba của bài tin mừng hôm nay là về việc cử hành phụng vụ. Chúng ta đang đói, đàn chiên đang đói, tất cả thế giới đang đói, bước gian truân còn dài, thế gian đang cần lương thực trợ lực. Trong buổi cử hành này mọi người tạm rời bỏ lo lắng hằng ngày, đến bàn tiệc thánh, bàn tiệc Lời Chúa để được bổ sức. Chúng ta nghe Lời Chúa và tâm hồn được nuôi dưỡng, chúng ta cần một lời hướng dẫn và lời Ngài dẫn dắt chúng ta kẻo tâm hồn chúng ta nặng trĩu vì tội lỗi, vì thất đảm và lạc xa đàn. Chủ Chiên nói và chúng ta nghe. Những Lời Ngài không phải để đè bẹp, làm chúng ta tan nát, nhưng để tụ họp, lôi cuốn chúng ta lại thành dân riêng Ngài, canh tân một hướng nhìn chung.

Điều sự thực Ngài muốn là như thế. Ngài không muốn chúng ta tản lạc, mỗi người một nẻo, bơ vơ trên khắp thế giới như những tín hữu lẻ loi đầy ích kỷ, kiêu sa. Ngài muốn qua Lời Ngài, là chúng ta họp thành một cộng đoàn, cùng nhau tiến bước trên con đường hạnh phúc, nghèo nàn mà vui tươi theo nhịp kèn ơn Chúa Thánh Thần. Biết bao lần chúng ta bị phân tán bởi những ước vọng tầm thường, trần tục, những cám dỗ của sa tan, tiền bạc, sắc dục, địa vị, tiếng tăm, bè phái …, và lượng định nhau bằng những tiêu chuẩn hoàn toàn chủ quan tàn ác, ma quái. Hôm nay, trước mặt Chủ Chiên đang phán bảo, chúng ta cật vấn lại lương tâm để thấy rõ hơn căn cước của mình như những con chiên theo cùng một Chúa Chiên. Chúng ta nhìn nhau tụ họp quanh bàn tiệc Thánh Thể này bằng con mắt mến thương, thông cảm và chia sẻ, bởi tất cả đều nghe một Chủ Chiên, theo một Chúa Chiên.

Chúng ta đang đói, luơng thực trần gian nuôi sống chúng ta bất quá năm bảy chục năm, rồi sẽ qua đi. Chúng ta cần một thứ lương thực khác mạnh sức hơn, bền bỉ hơn, đảm bảo cho chúng ta một kiếp sống ngàn thu, một tương lai vĩnh viễn, một giấc mơ đẹp đẽ đến muôn đời. Lương thực đó chỉ có thể là Mình Máu Thánh Chúa. Một thứ thực phẩm ăn không hề no, uống không hề chán. Lương thực này có sức phù giúp chúng ta kiên cường đi theo lời Chúa Chiên và tìm ra những phương hướng phục vụ tha nhân đến thí cả mạng sống như chính Ngài đã làm. Lương thực này nối kết muôn người nên một làm thànhh một thân thể kỳ diệu có sức sống muôn đời. Chúa chiên biết đàn chiên của mình, và lương thực nó cần.

Chúng ta họp nhau nơi đây đón chờ tình yêu của Ngài. Chúng ta sẽ hết sức ngạc nhiên khi thấy tình yêu đó tỏ lộ cho chúng ta, cho anh chị em chúng ta, hết thảy mọi người, một tình yêu dịu dàng và nhẫn nại. Chúng ta tụ họp lại bởi vì tiếng Ngài mời gọi. Rồi chúng ta sẽ chia tay, ngỡ ngàng không hiểu mình sẽ phản ảnh tình yêu đó ra sao trên đường đời ? Chúng ta sẽ làm gì để phục vụ tha nhân ? Chúng ta sẽ thí mạng sống mình thế nào ? Việc đó mổi người sẽ trả lời cho chính mình. Hiện tại cộng đoàn này đã được Chúa Giêsu ban quyền năng để yêu thương như Ngài thương yêu .

Còn vài tuần lễ nữa là hết mùa Phục sinh. Chúng ta sẽ trở lại thường niên, con đường mà chúng ta sống hầu hết thời gian một năm. Sau những lễ hội mừng Chúa sống lại, chúng ta trở về công việc đời thường. Nhưng chúng ta luôn cần sự hướng dẫn, cần có ai đó đồng hành, cần lời cảnh báo kẻo satan lôi kéo chúng ta đi lạc. Chân dung Chúa chiên lành trong gia đình, trong linh hồn mỗi người thật cực kỳ thích hợp, ấm áp lạ lùng. Kinh Thánh đầy dẫy những biểu tượng, hình ảnh về Thiên Chúa và về Đức Kitô . Mỗi hình ảnh nói lên thực tại nào đó đối với chúng ta như : Chúa là Đá Tảng, là Đấng giải phóng, là Tạo hóa, là Vua, là Cha, là Mẹ…

Trong tin mừng th.Gioan các hình ảnh đó lại càng bình dân gần gũi hơn : Chúa là con đường, là Sự thật, là Sự sống, là bánh, là nước… Các hình ảnh đó gợi lên mối tương quan mật thiết của Chúa Giêsu với nhân loại, chúng cố gắng miêu tả chiều sâu của các mối liên hệ đó trong đời sống hàng ngày. Chân dung Chúa chiên lành ghi khắc vào tâm trí chúng ta một tình cảm sâu đậm không thể phai mờ : “Ta biết các chiên Ta và các chiên Ta biết Ta. Cùng một thể thức như Cha biết Ta và Ta biết Cha”. Mối dây liên kết giữa Chúa chiên và con chiên giống hệt một mối liên kết giữa Chúa Kitô và Thiên Chúa Cha ! Tình cảm mật thiết ấy qúa đủ để chúng ta tin tưởng phó thác vào trái tim Chúa Giêsu, mỗi bước trong cuộc lữ hành về quê hương chân thật là quê trời, lúc thuận tiện cũng như lúc gian nan. Còn chi an ủi hơn ? Amen.